Chương trước Chương tiếp

Sau khi mẹ Lục nhìn báo cáo xét nghiệm rồi lại nhìn đứa con trai vết thương chồng chất trong phòng cấp cứu, càng nghĩ càng tức giận, lấy di động ra bấm số điện thoại An gia.

Sau khi mẹ An nhận điện thoại mặt đen hơn cả người Công-gô.

Mẹ An và mẹ Lục là bạn cùng lớp đại học, tình bạn thời sinh viên kéo dài nhiều năm như vậy, nhìn thì giống như người cùng một nhà, thật ra cũng chỉ là như vậy.

Tóm lại, thế giới của phụ nữ chỉ có một điều --PK.

Lúc chưa lấy chồng so gia thế, so tướng mạo, so thành tích, so công việc, lập gia đình so chồng con, so gia đình. Chờ đến khi con cái trưởng thành lại muốn so đối tượng của con cái, tóm lại, chờ đến khi chết nắp quan tài đóng lại mới có thể kết luận, rốt cuộc ai là người chiến thắng trong cuộc đời này.

Từ trước đến giờ lực lượng của Mẹ An và mẹ Lục cứ ngang nhau như vậy trong mấy chục năm.

Từ lúc bắt đầu, mẹ An có hơi buồn bực khi biết hai đứa con gái nhà mình đều không phải Lục Thời Dã thì không lấy chồng, bà không vui vì An Tử Hàm luôn tâm tâm niệm niệm Lục Thời Dã, cảm thấy con gái nhà mình ưu tú như vậy gả cho một kiến trúc sư nho nhỏ như Lục Thời Dã có hơi thiệt thòi, nhưng mà bà không chịu nổi mẹ Lục hạ thấp tư thái, hai chị em so với nhau mấy chục năm, cuối cùng nhờ con gái mà tìm về một chút mặt mũi, cũng liền chấp nhận một nửa.

Ai ngờ chẳng biết có phải mắt Lục Thời Dã bị mù hay không, vậy mà lại thích An Tử Tình.

Mẹ An biết nghĩ về đứa con gái thứ hai của mình như vậy có hơi không công bằng, nhưng chênh lệch giữa đứa bé này và chị gái nó không phải chỉ có một chút, mẹ An rất lo lắng cho tương lai của cô ta, nếu mơ hồ gả cho Lục Thời Dã như vậy, mặc dù mẹ An cảm thấy em gả thay chị nói ra có khó nghe một chút, dù sao so với con gái lớn mình yêu mến thì An Tử Tình chính là mắt cá so với trân châu, coi như nhà mình vẫn được lợi, xong chuyện cũng cảm thấy vui vẻ.

Ai ngờ vốn tràn ngập áy náy đối với trận tai nạn xe cộ của An Tử Hàm, kết quả mẹ Lục vừa nghe Lục Thời Dã vì nảy sinh tình cảm với An Tử Tình mới đi tìm An Tử Hàm ngả bài nên xảy ra tai nạn xe cộ, bà ta cho rằng đây là An gia không có ý tốt, cảm thấy nghi ngờ, hơn nữa An Tử Tình khóc sướt mướt khiến người khác chán ghét, thái độ mẹ Lục khác thường làm kiêu gây khó dễ. Đây cũng chính là lí do vì sao sau khi Lâm Tịch xuất viện, chuyện hôn lễ của cô và Lục Thời Dã không có động tĩnh gì.

Lục gia không nhắc tới hôn sự, không có đạo lý An gia vội vàng nói về chuyện đó, vì vậy cuộc hôn nhân này liền mắc cạn.

Kết quả hiện tại mẹ Lục vậy mà gọi điện thoại cho mẹ An, mắng An Tử Tình không biết xấu hổ, cái gì hạ thuốc ép hôn không thành vậy mà tìm người đánh Lục Thời Dã!

Mẹ An bị mắng mặt xám mày tro, bởi vì mẹ Lục nói chắc chắn như đinh đóng cột, trong chốc lát mẹ An thật sự không biết phản bác như thế nào, đành phải nghẹn khuất nhịn xuống một hơi này, chờ tìm An Tử Tình xác minh.

Hai người bạn thân thiết suốt nửa đời người đột nhiên trở mặt, lúc này mẹ An mới biết tài ăn nói của mẹ Lục hóa ra lại "Tốt" như vậy, một ngụm máu buồn bực ở trong ngực, bà cũng sắp nghẹn thành Ninja rùa, bạn học cũ vừa mới tức giận bất bình cúp điện thoại, phút cuối cùng còn nói muốn An gia cho một lời giải thích!

Giải thích cái rắm!

Mẹ An nổi giận đùng đùng đi vào phòng An Tử Tình, kết quả bên trong không ai, cho rằng nhất định là ở phòng An Tử Hàm, kết quả tại cửa phòng An Tử Hàm nghe được, trong nháy mắt khiến bà ngã vào Địa Ngục!

Trong phòng, An Tử Tình đang chất vấn chị gái mình: "An Tử Hàm, không ngờ chị lại hèn hạ như vậy, tôi thật sự đã nhìn lầm chị! Chị có coi tôi là em gái của chị sao?"

Ồ, xé bỏ lớp vỏ ngụy trang của tiểu bạch hoa?

Những kẻ não tàn chính là như vậy, vì cái quái gì trước khi chỉ trích người khác không tự hỏi xem mình đã làm những gì?

Ngươi nha có coi ta là chị gái ngươi sao?

Lâm Tịch gõ gõ móng tay, vân đạm phong khinh: "Chị vừa về đến nhà, thật sự không biết em đang nói cái gì, tại sao chị lại không coi em là em gái mình? Biết hóa ra người em thích là Lục Thời Dã, chị lập tức rời khỏi tác thành cho hai người, chị cảm thấy làm một người chị, chị đủ tư cách!"

"Đừng nói về những chuyện khác! Bây giờ chúng ta đang nói chính là chuyện bỏ thuốc!" An Tử Tình tức giận nói.

Mặc dù cuối cùng cô ta tỉnh lại trong ngực La Thuấn, nhưng Thần Tiên Túy cũng thật sự chẳng khiến người ta không biết gì, cô ta nhớ rõ ràng chuyện bắt đầu thế nào, chẳng qua lúc đó cô ta không thể khống chế bản thân mà thôi.

Trong vòng một ngày quan hệ cùng hai người đàn ông, khiến tiểu bạch hoa thuần khiết cảm thấy rất xấu hổ.

Hơn nữa sau đó sắc mặt La Thuấn rất khó nhìn, chỉ lái xe đưa cô ta về nhà, nói với cô ta một câu "Đừng lo lắng, giao tất cả mọi thứ cho anh" rồi đi, hai ngày nay cũng không có liên lạc với cô ta.

Trên thực tế, bạch liên hoa hiểu lầm La Thuấn, bọn họ vốn đã lên kế hoạch để thuyết phục An Tử Hàm có thể tiếp nhận Lục Thời Dã là tốt nhất, dù sao trước đây An Tử Hàm yêu Lục Thời Dã mọi người đều rõ như ban ngày.

Bởi vì chuyện tai nạn xe cộ, An Tử Hàm lại chủ động một chút, cuộc hôn lễ này nhất định có thể tiếp tục hoàn thành.

Chị mình và Lục Thời Dã kết hôn, An Tử Tình cảm thấy bọn họ nhất định sẽ cùng nhau hạnh phúc, như vậy mình cũng có thể yên tâm thoải mái gả cho La Thuấn, cũng không có ai nói cái gì thay lòng đổi dạ, ngại bần yêu phú linh tinh.

Diểm chung của bạch liên hoa là họ rất để ý đến thanh danh của mình!

Nếu An Tử Hàm không đồng ý, An Tử Tình hẹn Lục Thời Dã trong một căn phòng khác, nước anh ta uống dĩ nhiên cũng được tăng thêm nguyên liệu, để gạo nấu thành cơm, An Tử Tình lại giả vờ "Phá vỡ" gian tình của hai người, đến lúc đó hai người chỉ có thể tiếp tục tiến hành cuộc hôn lễ này.

La Thuấn biết, muốn An Tử Tình gả cho mình, nhất định phải giải quyết cặp đôi kia trước mới có thể.

Nếu không, vô luận là chị em giành chồng, hay An Tử Tình là người thứ ba, cũng đều là lịch sử đen cả đời.

Nhưng An Tử Tình thiện lương như vậy, lúc bắt đầu dĩ nhiên không đồng ý đề nghị này của La Thuấn, La Thuấn phí rất nhiều miệng lưỡi mới khiến cô ta hiểu rõ, đây là vì cuộc sống hạnh phúc của chị mình và đó cũng là cách cuối cùng.

An Tử Tình nghe La Thuấn nói vì chị gái của mình, mới miễn cưỡng đồng ý.

Tương lai chị mình đạt được như mong muốn, có thể sống cả đời cùng người mình yêu, chắc chắn sẽ biết ơn bọn họ, mà An Tử Tình cũng sẽ thoát ra khỏi sự kiện chị em giành chồng này, cô ta có thể yên tâm chờ làm cô dâu.

An Tử Tình tự mình hi vọng chị gái có thể gả cho Lục Thời Dã, chị mình và Lục Thời Dã cùng nhau, cô ta cũng sẽ yên tâm. Kết quả, cô ta tự động bỏ qua ý muốn của An Tử Hàm, cũng bỏ qua việc An Tử Hàm quyết đoán như thế nào khi nói rằng sẽ hủy bỏ hôn lễ để tác thành cho em gái mình.

Bởi vậy, cái gì "Em cũng vì tốt cho chị" thật ra chỉ là trắng trợn che giấu sự thật vì bản thân cô ta vui vẻ mà thôi!

Cho nên, lúc An Tử Hàm lại từ chối chuyện kết hôn cùng Lục Thời Dã, An Tử Tình liền lấy ra nước trái cây đã chuẩn bị từ trước cho chị mình, tất cả mọi thứ đều đã được La Thuấn sắp xếp xong xuôi, bản thân anh ta cũng đang trong phòng giám sát nhìn tất cả mọi chuyện ở đây, chỉ cần có một chút bất thường anh ta sẽ lập tức hỗ trợ.

Chỉ là dùng một câu của Tử Hà tiên tử: Nàng đoán được mở đầu lại không đoán được kết cục này.

Trong nháy mắt Lâm Tịch lợi dụng việc làm đổ dĩa đựng trái cây, thần không biết quỷ không hay đổi hai ly nước chanh, Lâm Tịch làm cực kỳ bí mật, ngay cả trong phòng quản lý giám sát La Thuấn cũng không nhìn thấy một màn này.

Sau đó Lâm Tịch lại lấy cớ đi toilet, mặc dù Lâm Tịch chỉ có Trung y cấp 1, nhưng làm thế nào khiến một cô gái nhỏ yếu mê man bất tỉnh vẫn không làm khó được cô, lợi dụng toilet không có camera nhanh chóng thay đổi quần áo hai người, nâng An Tử Tình đi sang phòng sát vách.

Ở thế giới này tu tập hai mươi Đoạn Cẩm chỉ có thể cường thân kiện thể, ngũ giác nhạy cảm. Ngay cả An Tử Tình cũng có thể nghe thấy tiếng Lục Thời Dã thở dốc sau khi dùng thuốc ở sát vách, làm sao Lâm Tịch có thể không biết kịch bản vở kịch mà bọn họ sắp xếp chứ?

La Thuấn vì để tất cả mọi chuyện tiến hành thuận lợi, trong quán bar chỉ có hai người là anh ta và An Tử Tình, vì vậy Lâm Tịch có thể thuận lợi trốn thoát, huống hồ, coi như không thể ra khỏi quán bar, nếu Lâm Tịch cùng người như La Thuấn đơn đả độc đấu, coi như kéo theo một cái chân bị thương, anh ta cũng không phải là đối thủ của Lâm Tịch!

Chương trước Chương tiếp